A home for families receiving government assistance

In anticipation of the 79th anniversary of the Day of War Invalids and Martyrs (July 27, 1947 – July 27, 2026), many charitable homes have been started for policy beneficiary families, revolutionary veterans, and victims of Agent Orange, helping these families settle down and demonstrating the principle of “drinking water, remembering the source.”

707580649_122192873330929567_5969248019228692681_n.jpg
Lãnh đạo Hội Nạn nhân chất độc da cam/dioxin thành phố và Quân chủng Hải quân trao hỗ trợ kinh phí xây nhà mới cho bà Lê Thị Thu (xã Việt An). Ảnh: LAM PHƯƠNG

These days, the house of Mr. Pham The Thanh (born in 1950, residing in Group 250, Ngu Hanh Son Ward) is under urgent construction. Despite his advanced age, he is present at the construction site every day to monitor the progress, eagerly awaiting the completion of his new home. As a war invalid who was captured and imprisoned by the enemy, Mr. Thanh has not had his own house for many years and has had to live with his daughter’s family in a cramped, severely dilapidated single-story house.

Understanding the family’s circumstances, in early June 2026, the Business Association of Ngu Hanh Son Ward, in coordination with the Ward’s Culture and Social Affairs Department, organized the groundbreaking ceremony for the construction of a charitable house for Mr. Thanh’s family. Following the principle of “drinking water, remembering the source,” the Business Association of the ward provided 80 million VND in support, enabling Mr. Thanh’s family to have additional funds to build a sturdy house and stabilize their lives.

708517171_122192873534929567_7477632010263743867_n.jpg
Đại diện Hội Nạn nhân chất độc da cam/dioxin thành phố, Quân chủng Hải quân và chính quyền địa phương khởi công xây nhà mới cho nạn nhân da cam khó khăn. Ảnh: LAM PHƯƠNG

Continuing its journey of supporting policy beneficiaries in securing housing, in May 2026, the Association of Victims of Agent Orange/Dioxin in the city, in coordination with relevant units, commenced construction on two “houses of compassion.” Among them, Ms. Le Thi Thu (Bac An Son village, Viet An commune) is an Agent Orange victim with particularly difficult circumstances, living in a dilapidated house but lacking the means to repair it.

Faced with this situation, the association mobilized the Navy to provide 80 million VND to help the family build a new home. The house, consisting of two bedrooms, a kitchen, a corrugated iron roof, and tiled floors, is expected to be completed before July 27th of this year. “The new house is a long-held dream of our family and a great source of encouragement for us to strive to overcome difficulties and improve our lives,” Mrs. Thu shared.
702383417_122174301656933665_7545600995796897721_n.jpg
Lãnh đạo Hội Nạn nhân chất độc da cam/dioxin thành phố và Bộ Tư lệnh Vùng 3 Hải quân khảo sát nhà ở xuống cấp của đối tượng chính sách để hỗ trợ kinh phí xây mới. Ảnh: LAM PHƯƠNG

Sharing in the joy, Mr. Tran Minh Quan (Ha Son village, Phuoc Tra commune), a revolutionary activist who was exposed to chemical toxins, is preparing to have a new house after many years of living in difficult and temporary conditions. In gratitude for his contributions, the Association of Victims of Agent Orange/Dioxin in the city mobilized the Command of the 3rd Naval Region to provide 80 million VND in support; the Phuoc Tra Commune Veterans Association mobilized its members to contribute labor and donated 2 tons of cement to help his family complete the construction.

According to Colonel Nguyen Dang Thanh, Deputy Commander of Naval Region 3, supporting the construction of charitable houses is an activity with profound humanitarian significance, demonstrating the unit’s responsibility towards families who have suffered many losses and disadvantages due to the consequences of war.

Mr. Tra Thanh Lanh, Vice Chairman of the Association of Victims of Agent Orange/Dioxin in the city, said that in anticipation of the War Invalids and Martyrs Day (July 27), the City Association has actively mobilized units, businesses, and philanthropists to jointly support the construction of four new homes for disadvantaged members, totaling 320 million VND. This activity not only provides thoughtful care for policy beneficiaries and victims of Agent Orange but also spreads the spirit of solidarity, contributing to the effective implementation of the “Gratitude and Repayment” policy in the area.

LAM PHƯƠNG

Tổ chức MCC tài trợ dự án “chăm sóc sức khỏe cho NNCĐDC” Quảng Ngãi

The MCC organization is funding the “healthcare for Agent Orange victims” project in Quang Ngai

The Quang Ngai Provincial Association, in coordination with the Nghia Thang Center for the Care and Rehabilitation of Victims of Agent Orange/Dioxin, organized the acceptance and handover of outdoor playground equipment and tents for the Center.

These items are part of the project “Healthcare for Victims of Agent Orange/Dioxin and Children with Disabilities” in Tu Nghia district, funded by the Mennonite Central Committee (MCC) for the Quang Ngai Provincial Association of Victims of Agent Orange/Dioxin in 2019, implemented from October 2019 to March 2020.

The outdoor playground equipment installed at the Center is made from environmentally friendly materials such as iron, bamboo, and recycled tires, including: wooden sandboxes, metal monkey bars, balance beams and walking tires, rotating volleyball posts, triangular climbing ladders, high and low stilt houses, rope swings, balance beams, swing chairs, slides, triangular pedal-powered merry-go-rounds, and tire rocking chairs. The total cost of implementation was 107,330,000 VND.

The canopy at the Center measures 100m2, designed with a steel frame and canvas covering, costing 61,100,000 VND. The introduction of outdoor playground equipment and the canopy at Nghia Thang Center meets the needs and aspirations of staff, especially the victims of Agent Orange undergoing rehabilitation at the Center, providing them with a better place for recreation and functional recovery.

Ẩu Ly & Mỹ Diệu

Người cha đặc biệt “Ngoại quốc” với Nạn nhân chất độc da cam Đà Nẵng

A special “foreign” father figure to Agent Orange victims in Da Nang

A 70-year-old American veteran who fought in the Vietnam War, Matthew Keenan returns to Da Nang after 48 years as a special teacher and father figure, accompanying, sharing, helping, and alleviating the pain of Agent Orange victims. The Agent Orange victims at the Center are always close to Matthew Keenan. Every day, early in the morning, the Da Nang Center for the Protection of Agent Orange Victims and Disadvantaged Children (facilities 1 and 2 in Thanh Khe District and facility 3 in Hoa Vang District) is filled with the laughter and playful chatter of the Agent Orange victims. Immediately, the children, some limping, some with crooked arms, others with distorted mouths, run out to take the foreign man’s hand and lead him into the Center.

The place is never quiet or quiet. The children, with their babbling, lisping voices and giggling laughter, waved their arms and hobbled along, running to greet the elderly, tall, thin, pale-skinned, wrinkled man with a bald, white head. He was Matthew Keenan, an American veteran, whom the children affectionately called, “Mr. Matthew, Mr. Matthew.” Seeing this, he quickly approached, knelt down on the floor of the center’s auditorium, and embraced the bewildered children, comforting them with a gentle and friendly smile.

After interacting with the children at the center, Mr. Matthew strolled around the center, from room to room, greeting everyone. Despite the language barrier, the teachers and the Agent Orange children here, having learned a few bits of English from Mr. Matthew, responded in broken English: “ok, ok,” “good, good,” “thank you, thank you,” or with easily understandable gestures, then looked at each other and giggled, showing great delight… Mr. Matthew Keenan interacting with the Agent Orange children at the Center One morning, as Mr. Matthew blew his whistle, the children excitedly and quickly ran out to the playground to line up and play basketball. He divided them into two teams, and the children vied to “show off their skills,” but one after another, they clumsily tried and no one could get the ball into the hoop. He then showed them how to do it.

Seeing this, Mr. Matthew also tried his hand at shooting a ball and hitting the target, and the children clapped excitedly and laughed. Leaving the sports field, Mr. Matthew and the children went to the classrooms. In each room, he meticulously and diligently taught each child how to play with building blocks, draw pictures, and so on. In one room where incense was being made, Mr. Matthew helped arrange bundles of incense sticks and dry them in the sun with the children. Nearby, seeing some children making souvenirs, Mr. Matthew approached and carefully helped some girls who were awkwardly stringing sparkling beads onto wire to create flowers and meaningful flower arrangements. These were the fruits of their labor, the creations they had made together. Mr. Matthew Keenan with the children of Agent Orange making incense at the Center. As soon as he finished teaching one child, another group of children would run up, clinging to his hand and asking him to teach them. Mr. Matthew patiently held each child’s hand, teaching them to write the letters O and A.

Each time they completed a clumsy letter, the children would clap their hands with delight, hug Mr. Matthew, and grin widely. We had a conversation, and Mr. Matthew shared his story. He is a US veteran who fought in the Vietnam War since 1970. In 2013, Mr. Matthew Keenan was diagnosed with prostate cancer due to exposure to Agent Orange during his time in Vietnam. Upon learning of his illness, he researched online and was shocked to discover that in Vietnam, more than 45 years after the war ended, generations continue to suffer from the effects of chemical toxins. He witnessed the miserable lives of children affected by Agent Orange in Vietnam, which deeply troubled him. More than anyone else, he understood the losses, disadvantages, and suffering that these children and their families are enduring. This is the pain of Agent Orange.

It was this understanding that motivated him to return to Vietnam to volunteer and help alleviate the suffering caused by Agent Orange. In 2016, Matthew Keenan returned to Da Nang and was connected with the Da Nang Association of Victims of Agent Orange/Dioxin by a friend, a former American soldier living there. For nearly five years, he has been involved with the Da Nang Association of Victims of Agent Orange/Dioxin, working alongside teachers and staff at the Center for the Protection of Agent Orange Victims and Disadvantaged Children in the city. Here, Matthew first came into contact with Agent Orange victims and Vietnamese veterans affected by Agent Orange. “Despite their illnesses, the children are always cheerful and happy; they inspire me to live well.” Since then, Matthew visits Vietnam 2-3 times a year, staying for 2-3 months each time.

He also confided, “I don’t speak the same language as the children with Agent Orange here; but I believe they understand my concern, sharing, and care. Because there are loves that don’t need to be expressed in words, but through actions, from the heart. Honestly, I consider them my own children!” Over the years, in addition to caring for and helping the Agent Orange victims at the Center, Matthew Keenan has also called for, mobilized, and connected with

The People’s Court of Da Nang City visited and presented gifts to victims of Agent Orange on International Children’s Day, June 1st

On the occasion of International Children’s Day, June 1st, 2026, the People’s Court of Da Nang City organized a visit, exchange, and gift-giving event for victims of Agent Orange being cared for and nurtured at the Da Nang City Center for the Protection of Agent Orange Victims and Disadvantaged Children (the Center).

Attending the program were Mr. Nguyen Chi Cong, City Party Committee member and Chief Justice of the People’s Court of Da Nang City; Mr. Nguyen Anh Dung, Deputy Chief Justice and Judge of the Supreme People’s Court in Da Nang; and other judicial officials from the city. Representing the Da Nang City Association of Agent Orange/Dioxin Victims were Mr. Nguyen Van An, Chairman of the Association and Director of the Center, and Ms. Tra Thanh Lanh, Vice Chairman of the City Association.

During the visit and gift-giving event, Mr. Nguyen Chi Cong kindly inquired about the health and living conditions of the Agent Orange victims with difficult circumstances being cared for at the Center. He also expressed his deep sympathy for the losses and hardships the victims are enduring. He acknowledged and appreciated the dedication and responsibility of the Center’s staff in caring for, nurturing, and supporting Agent Orange victims. Comrade Nguyen Chi Cong wished the children good health, happiness, and encouraged them to strive in their studies and work, overcoming difficulties to rise above their circumstances.

On this occasion, Comrade Nguyen Van Quang, Secretary of the Central Committee of the Communist Party of Vietnam and Chief Justice of the Supreme People’s Court, presented meaningful gifts to the Agent Orange victims at the Center. These gifts demonstrate the concern, sharing, and deep affection of Comrade Nguyen Van Quang and the staff of the Court system towards Agent Orange victims; thereby contributing to encouraging their spirits and giving them strength to overcome difficulties and rise above their circumstances.

On the same day, Ms. Tran Thi Man, Vice Chairwoman of the Fatherland Front Committee of Ho Chi Minh City… Da Nang city leaders, along with the city’s Department of Health, also visited, congratulated, and presented gifts to victims of Agent Orange at Facility 3 of the Center.

Some photos of the gift-giving visit at the Center

Đồng chí Nguyễn Chí Công, Thành uỷ viên – Chánh án Toà án nhân dân TP. Đà Nẵng tặng quà cho nạn nhân chất độc da cam tại Trung tâm

Ông Đoàn Ngọc Hùng Anh, Phó Chủ tịch Hội đồng nhân dân thành phố tặng quà cho nạn nhân chất độc da cam tại Cơ sở 2

Bà Trần Thị Mẫn, Phó Chủ tịch Ủy ban MTTQ thành phố Đà Nẵng tặng qùa cho nạn nhân chất độc da cam tại Trung tâm, cơ sở 3

Earlier, on May 27, 2026, Mr. Doan Ngoc Hung Anh, Vice Chairman of the Da Nang City People’s Council, also visited, presented gifts, and congratulated victims of Agent Orange at Facility 2 on International Children’s Day, June 1st.

VĂN PHÒNG – TUYÊN TRUYỀN 

A shining example

Đó là thầy giáo Nguyễn Ngọc Phương sinh năm 1983 quê ở xã Quế An, Quế Sơn, Quảng Nam.

Chỉ với chiều cao 0,9m, nặng chưa đầy 19kg và chưa qua một trường lớp đào tạo nào nhưng hiện nay thầy Ngọc Phương là chủ nhiệm của một lớp tình thương dành cho những trẻ em tật nguyền ở Trung tâm bảo trợ nạn nhân chất độc da cam và trẻ em bất hạnh ở TP. Đà Nẵng.

Lọt lòng mẹ khi chưa đầy 7 tháng tuổi, thầy giáo “tí hon” vỏn vẹn được 0,8kg, chiều dài chưa được 20cm. Ấy vậy mà, qua bao nhiêu biến cố tuổi thơ, bằng nghị lực phi thường thầy Phương hiện nay đã là một thầy giáo đang đứng lớp truyền nghề và dạy văn hóa cho hàng chục trẻ em cùng cảnh ngộ.

Thầy Ngọc Phương tâm sự: “Trước kia tôi sinh ra không được may mắn như các bạn cùng trang lứa nên mình hiểu được cảm giác mất mát, bất hạnh của một người tật nguyền. Lớn lên, khi thấy mình có điều kiện, nhìn các em với những bước chân nhọc nhằn, giọng nói không nên lời nên mình xin vào trung tâm để nhận đứng lớp để cùng chia sẻ những khó khăn với các em. Đó cũng là mơ ước của tôi từ khi nhỏ”.

Đến nay, ở trung tâm bảo trợ này, thầy Phương đã có gần 5 năm công tác trên cương vị là một thầy giáo “đa năng”. Trong quãng thời gian chưa phải quá dài đó, đã có rất nhiều kỷ niệm, ký ức trong tâm trí thầy với nhiều em học sinh học mãi một lớp             

Theo thầy Phương cho biết: “Học trò của Phương đa phần là các em dị tật bẩm sinh do di chứng chất độc màu da cam. Hầu hết các em nói không ra lời hoặc nói rất chậm, nên việc dạy cho các em rất khó khăn. Các em học cái cốt là để luyện giọng, tập đọc và hơn thế nữa là cảm nhận được những niềm vui khi bản thân được đến lớp, có bạn có thầy vơi đi mặc cảm trong cuộc sống. Nếu không cùng cảnh ngộ, chắc mình cũng không đủ kiên nhẫn để dạy cho các em ở đây. Mình chỉ mong hằng ngày được lên lớp nhìn các em vui cười, nô đùa. Truyền tải những gì mình có thể để các em vững tin trong cuộc sống này”.

Không những đứng lớp để truyền nghề cho các học sinh “đặc biệt” này, mà thầy Phương còn kiêm nhiệm cả luôn khâu sửa chữa máy móc, các thiết bị điện cho trung tâm để các anh chị có cùng hoàn cảnh sản xuất “hàng tình thương” xuất khẩu.

Bản thân Phương đã nhận được nhiều bằng khen, giấy khen của Đảng và Nhà nước. Anh cũng là 1 trong 3 nạn nhân da cam Việt Nam tham dự chương trình con tàu Hòa Bình, Nhật Bản vào năm 2008, cùng tham gia giao lưu với hơn 100 công dân còn sống sót sau vụ nổ bom nguyên tử 68 năm về trước ở Nhật Bản.

Chị Võ Thị Thu – Phó giám đốc Trung tâm bảo trợ nạn nhân chất độc da cam và trẻ em bất hạnh TP. Đà Nẵng cho biết: “Tuy là người khuyết tật, không được học hành nhưng bản thân thầy Phương đã tự biết vươn lên chính mình trong cuộc sống, luôn năng nổ, nhiệt huyết những công việc được giao, là một người thầy chịu khó, đồng cảm với số phận nên được các em ở đây rất quý mến. Thầy chính là tấm gương tiêu biểu biết vượt khó để mỗi con người chúng ta học tập”.

The miraculous life of the ‘young’ man who never ages

Không đầu hàng số phận, Nguyễn Ngọc Phương đã quyết tâm rời quê hương, rời vòng tay cha mẹ với mong muốn… đổi đời. Hơn 30 năm kể từ ngày ấy, anh đã viết nên câu chuyện kỳ diệu…

Mười năm không tin nỗi đau da cam


Sinh ra trên miền quê nghèo thuộc xã Quế An (huyện Quế Sơn, tỉnh Quảng Nam), Nguyễn Ngọc Phương là kết quả tình yêu của cựu chiến binh Nguyễn Tấn Ngọc và cô gái thôn quê chân chất, đảm đang Nguyễn Thị Diệu. Thế nhưng, niềm vui, sự kỳ vọng của cặp vợ Ngọc – Diệu ngắn chẳng tày gang, khi đứa con thứ hai – Nguyễn Ngọc Phương – sinh ra với thân hình èo uột, nhỏ thó và đầy những khối u trên người.



Thầy giáo Nguyễn Ngọc Phương và học trò.

Giữa chốn làng quê nghèo khó, bà con trong xóm lại truyền tai nhau Phương sinh ra là “quả báo”, bởi những nghiệp chướng mà ông Ngọc và bà Diệu gây ra trước đây, “đời cha ăn mặn thì đời con khát nước”, đó là điều tất nhiên. Họ không cho con cái chơi với Phương, thấy gia đình Phương là tránh né như bệnh dịch. Tuổi thơ anh gắn liền với sự hắt hủi, ghẻ lạnh của bạn bè, chòm xóm.

May mắn thay, ba mẹ Phương rất mực thương con. Thấy con ốm yếu, bệnh tật, họ chạy đông, chạy tây để tìm thầy chữa. Vốn không có kiến thức về y học, nên cứ được ai mách nước có thầy hay, thuốc tốt là vợ chồng ông Ngọc lại bồng con chạy đến. Từ Đà Nẵng đến Sài Gòn, hiếm có nơi nào mà họ chưa đặt chân tới. Tài sản trong nhà cũng dần khánh kiệt theo những chuyến đi. Thậm chí, có người bày về làm lễ cúng bái, xin bùa chú, rước thầy mo…, vợ chồng ông cũng làm theo.

Trong thời gian đó, những đứa con khác của ông bà lần lượt ra đời, lành lặn và khỏe mạnh. Niềm tin về “quả báo” đối với ông Ngọc ngày càng lớn, nó thôi thúc ông phải làm gì đó để cứu con mình. Ông bán luôn căn nhà, để có tiền thuốc thang cho Phương. Nhưng tất cả cũng chẳng làm Phương khỏe lại, tay chân dần teo lại, khối u ở ngực ngày càng lớn hơn. 10 tuổi, Phương chỉ nặng 11kg.



Góc làm việc “tí hon”.

Tí hon nhưng ý chí khổng lồ

32 tuổi, nặng 20kg và cao không quá mặt bàn, đó là điều làm Phương luôn nhận được cái lắc đầu ái ngại của nhiều người khi làm bất cứ việc gì. Từ khi biết mình mang trong mình “nỗi đau da cam”, anh Phương luôn tự nhắc nhở phải cố gắng học hành, vì chỉ có kiến thức mới giúp mọi người thay đổi cách nhìn về anh.

10 tuổi, Phương xin ba đi học. Một lần nữa thương con, hằng ngày, thức dậy lúc 4h sáng, cõng đứa con tật nguyền trên lưng, ông vượt chặng đường 6km, băng một ngọn núi, một con sông để đưa con đến trường. Cứ thế, 12km mỗi ngày, không quản nắng mưa Phương vẫn tới lớp lúc đúng giờ. Thế nhưng phần nhà nghèo, 6 đứa con thơ dại, vợ chồng ông Ngọc chẳng thể nào kham nổi, phần sức khỏe ông cũng đã dần “héo úa” sau bao năm dắt díu Phương đi chữa bệnh. Vì vậy, khi Phương học đến lớp 2 đành chấp nhận nghỉ học để giúp gia đình và nhường phần ăn học lại cho các em. Cho đến tận bây giờ, Phương vẫn không nguôi tự trách mình: “Giá như lúc đó ba mẹ không phải chữa bệnh cho tôi thì có lẽ các em tôi đã sống tốt hơn, ba mẹ đỡ cực hơn và biết đâu tôi sẽ được đi học. Kể từ lúc đó, tôi mới thấy được tình cảm của be mẹ. Tôi quyết tâm đi học nghề”.



Thầy Nguyễn Ngọc Phương tự tin trong vai trò MC của một chương trình văn nghệ.

Rời Quế Sơn, Phương bắt đầu rong ruổi khắp đất Quảng Nam tìm thầy học nghề. May mắn đến với Phương khi anh đến TP.Tam Kỳ (tỉnh Quảng Nam) và được nhận học nghề trong một tiệm sửa đồng hồ. Thân hình “hạt tiêu” nhưng Phương rất sáng dạ, thầy dạy đâu Phương biết đó. Nhanh chóng Phương trở thành tay thợ chính trong tiệm. Chắt bóp dành dụm, Phương kiếm được số tiền đầu tiên. Phương nhớ lại: “Tôi gửi một nửa về cho ba mẹ, nửa còn lại tôi tự mua đồ nghề để xin thầy về quê kiếm sống. Nhưng ở quê, bà con vẫn không chấp nhận một đứa “tàn phế” như tôi. Một lần nữa, tôi quyết định ra đi”.

Sau đó, Phương vét hết túi tiền để mua một vé xe đò, một mình vào Sài Gòn học nghề với mong ước thay đổi số phận. Lúc đó Phương chỉ nặng 15kg. Chẳng một người thân thích, Phương lê đôi chân vẹo vọ đi khắp nơi mong có người thu nhận mình. Anh còn nhớ như in ngày ấy, mơ ước đến Sài Gòn để tiếp tục công việc đồng hồ mong kiếm được thu nhập khá hơn. Một lần nữa, may mắn và cũng là cơ duyên đã dẫn anh đến với nghề sửa xe máy. Anh kể: “Tôi được một bác tên là Mai Thành Hoàng cho tôi ở lại tiệm học nghề.” Nhờ thông minh, sáng dạ, học nghề được 3 tháng Phương “lên chức” thợ cả.

Anh khăn gói trở vở quê hương sau 10 năm kiếm sống ở nơi đất khách quê người. Cầm trong tay số tiền 5,4 triệu đồng, là số tiền Phương gom góp trong suốt 10 năm ở Sài Gòn, anh vay mượn thêm bạn bè để sắm chiếc xe máy và đồ nghề sửa xe. Phương mở tiệm. Nhưng rồi cũng nhanh chóng “tàn lụi”, bởi chẳng ai tin vào tay nghề của anh. Cứ vin vào lý do Phương là người khuyết tật để ăn chặn tiền sửa xe. Không đủ khả năng chi trả tiền thuê thợ và mặt bằng, gần 1 năm sau, Phương đành đứt ruột mà đóng cửa tiệm.

Không đầu hàng số phận, Phương chuyển sang nghề “sửa điện tại nhà”. Với bản tính nhiệt tình lại tỉ mỉ nên bất cứ khách hàng nào của Phương sau một lần sửa cũng tin tưởng anh. Có người thương còn cho anh thêm vài trăm nghìn. Phương vẫn hay nói đùa rằng: “Mình làm khó khăn hơn người ta nên phải đặt uy tín lên trên hết. Nhưng cũng từ đó mà mình càng ngày càng “đói” vì sửa mà nó lâu hư lại quá”. Cũng trong khoảng thời gian này, Phương bắt đầu gắn bó với công việc mới tại Trung tâm chất độc màu da cam Đà Nẵng.

Chúng tôi tìm đến địa chỉ 96 Đoàn Hữu Trưng, nơi Phương cùng cô em gái thứ 5 đang sinh sống. Chúng tôi sẽ không thể nào nhận ra đây là chỗ ở của hai anh em “da cam” cao chưa quá mặt bàn nếu không nhìn vào những vật dụng “tí hon” trong nhà. Căn phòng trọ không rộng lắm nhưng luôn sạch sẽ, gọn gàng. Ngồi vào góc làm việc, Phương tâm sự: “Thấy hoàn cảnh hai anh em như vậy nên cô chủ nhà cho ở không lấy tiền. Tôi xin phép đặt thêm tấm bảng “nhận sửa đồ điện tử” trước cổng, ai cần thì liên lạc, tôi đến sửa tận nơi. Chắt chiu tiền trọ và tiền làm thêm, tôi sắm sửa được chiếc bếp ga mini, chiếc tủ lạnh nhỏ để hai anh em nấu ăn chớ trước đây toàn ăn cơm bụi”.

Không muốn làm phiền bà con hàng xóm, càng không muốn họ bàn tán về anh em Phương như ngày ở quê, Phương luôn nhắc nhở em sống tốt, dù tật nguyền nhưng cũng phải học cho được con chữ. Phương chạy đôn chạy đáo xin cho cô em gái sinh năm 1988 vào học ở trường đại học Đông Á. Gánh lo trên vai anh từ đó cũng nặng hơn. Một mực muốn phụ giúp ba mẹ già ở quê, một mực muốn nuôi em ăn học. Vậy nên, giờ nghỉ của người khác và giờ làm của anh. Trên xe luôn “thủ sẵn” sợi dây xu, ai gọi đâu là anh có đó. Thậm chí ngày nghỉ, ngày lễ anh cũng luôn tay luôn chân…

BẠCH HƯNG (Người Đưa tin 15/9)